Tôi đang khóc vì hiểu như thế nào là sự hy sinh tuổi xanh và thanh xuân của người nữ giới, nó rất quý giá, chẳng thể mua bán mà đem ra định giá được. Tôi yêu anh khi cả hai học đại học, tương đốic trường nhưng chung thị thành, hai đứa là tình đầu của nhau nên tôi rất quý và tôn trọng anh. Tôi còn nhớ như in ngày anh viết thư tỏ tình, sự nhút nhát, nhắc còn run khi anh đạp xe chạy theo sau tôi cả 1 tuyến đường dài chỉ để hỏi câu: “Cho mình thời cơ nhé”. Tôi không tư vấn liền vì bản thân xinh đẹp, học chuyên nghiệp và phụ nữ thời đó khiến cho kiêu lắm.

Yêu anh, tôi ước ao được mặc áo dài màu hồng cánh sen khi cưới, vợ chồng thuê 1 căn nhà nhỏ để sinh sống trong thị thành náo nhiệt này như bao cặp vợ chồng tương đốic. Gần 10 năm cho cuộc tình ấy nhưng kết quả tôi nhận được: Chưa 1 lần anh đưa tôi về quê ra mắt, chưa bao giờ chụp hình chung với tôi để công khai bạn bè. Tôi đăng ảnh là anh bắt xóa. Ba lần anh bắt tôi phải bỏ đi những đứa con của hai đứa khi thu nhập anh đã thuộc hạng tương đối, giả tỉ cưới nhau cũng có thể sống thoả thích. Lần chung kết anh đưa tôi đi bỏ thai tôi đã sốc vì biết đó là song thai.

Kể từ lúc đó tôi bất cần, sống vì mình hơn nhưng không hư hỏng. Tôi tậu người thích hợp để thành hôn, ai đến với tôi anh cũng theo dõi và phá. Đỉnh điểm là khi tôi bảo cưới anh lại bảo đợi 1 năm nữa, rồi anh đi hò hẹn với cô gái tương đốic. Cô ấy còn bảo họ đã ngủ với nhau rồi; nhưng anh còn theo dõi xem tôi có quen ai không và khiến cho tôi mất mặt trước các bạn. Vì thế tôi quy chế kết thúc, 1 năm sau tôi thành hôn. Trong thời kì chia tay, anh công khai chụp hình với bạn, người tôi bắt gặp anh đi ckhá nhiều lần, còn trở lại video lưu khiến cho kỷ niệm, điều mà gần 10 năm gắn bó anh không khiến cho với tôi. Nhà anh no đủ, mọi người anh đi toàn xe khá đắt tiền, giờ nhà họ sắp có đứa con dâu thị thành, trẻ trung, đi du học nước ngoài về, đúng như điều anh và gia đình mong mỏi. Tôi đã hiểu 10 năm qua mình được gì rồi. Tôi không hận, chỉ thấy thương anh thôi, vì anh không xứng đáng.

Nói về chồng tôi, lúc đầu tôi hàm ơn anh nhiều lắm vì bằng lòng người nữ giới không trong trắng như tôi. Về sống chung tôi càng ngày 1 thương anh hơn, có những lúc bất cần to tiếng với anh, đề cập cả đòi ly dị nhưng anh chỉ lặng im, chờ khi tôi nguôi giận rồi nhẹ nhõm ôm tôi. Anh hiểu tính tôi tốt, mồm nhắc vậy nhưng tâm luôn lo lắng cho anh. Anh muốn có con, vợ chồng hăng hái để kỳ vọng nhưng rồi khi cầm trên tay tờ giấy xét nghiệm tôi chỉ lặng im cầm ra góc khuất ngồi đọc từng từ 1, lấy cái dế yêu bấm nút số người thương cũ và trong 3 giây tôi khóc như đứa trẻ. Tôi chủ động cúp máy vì hiểu anh là căn nguyên và anh không xứng để biết hiện giờ tôi như thế nào nữa.

Bác sĩ bảo giả tỉ trị bệnh và để được sống thì tôi chẳng thể có con được nữa, chẳng thể cho chồng gia đình thật sự. Chồng vẫn không biết chuyện, bữa qua tôi chủ động đề xuất ly hôn thì anh lặng im, chỉ hỏi câu: “Anh biết em không yêu khi đồng ý lấy anh nhưng nghĩ về sống với nhau tôi và quý vị sẽ có nhiều điểm chung hơn là ái tình”. Tôi không tư vấn vì biết chọn anh là đúng. Anh không đẹp trai, không ga lăng, không no đủ nhưng vĩ đại, là người chồng lý tưởng tôi có, nhưng tôi muốn anh có hạnh phúc, muốn gia đình anh có tiếng trẻ thơ, để khi bữa cơm đến không chỉ có người già nhìn nhau.

Cuộc đời tôi như thế, hơn 10 năm hy sinh, buồn tủi, khi vừa chạm mốc hạnh phúc thì bị tước đi quyền được sống, quyền khiến cho mẹ. Đúng là khi bạn hạnh phúc phải nhớ rằng ngoài kia có bao lăm người đau thương, bi khổ như thế nào. Tôi là người mẹ tồi nhưng chỉ muốn nhắn nhủ: Các em gái khi yêu phải tỉnh ngủ quy chế và chọn người thích hợp, gia đình mới là người thương thương và chở che cho ta nhất. Các chị nữ giới đang là kẻ thứ ba đi phá gia đình người tương đốic xin hãy giới hạn lại vì bất cứ người nữ giới nào cũng muốn được yêu thương và hạnh phúc, đặc thù người đó là chồng, là cha của con họ. Các bạn nam khi yêu đừng để người thương mình phải chờ chực vì tuổi thanh xuân người nữ giới qua nhanh lắm, hãy xem nữ giới là bảo vật và cho họ quyền được hạnh phúc, nâng niu.

Thời gian còn lại trên thế cục này tôi chỉ ước ao được nghe thấy tiếng cười của người thân mình thật nhiều. Quy luật thế cục có nhân quả, đó là thế tất tôi phải nhận nên không hận hay oán trách, xin các bạn hãy trân trọng cuộc sống.

Mai

Categories: TIN TỨC

Related Posts

TIN TỨC

Chồng trù ẻo khi con trai riêng của tôi gặp bệnh hiểm nghèo

Năm 15 tuổi, tôi đi ở mướn để được người bác nuôi xin cho học hết cấp 3 vì nhà quá nghèo chẳng thể học tiếp. Tôi rời gia đình với ái tình thương vô Read more…

TIN TỨC

Sau cuộc hôn nhân sắp đặt của ba mẹ, con đã trở nên ác hơn

Thế nào là “Hạnh phúc cùng gia đình và ba mẹ”? với rất nhiều những người con trên trái đất này, gia đình là cái gì đó thật linh nghiệm, không gì sánh bằng. Gia Read more…

TIN TỨC

Em muốn xóa bỏ những thương đau do anh đem lại

Đến ngày bữa nay em muốn xóa mọi thứ về anh, tình ái hơn 2 năm không nhiều nhưng kỷ niệm và vết thương để lại quá sâu. Dù em có mạnh mẽ đến đâu Read more…